Truyện: Tiếng khóc đêm của người vợ lầm lỡ
Liên nhìn mình trong gương, phấn son đậm nét, chiếc váy dạ hội lấp lánh ôm sát cơ thể quyến rũ. Cô tắt điện thoại khi thấy cuộc gọi của Kiên – chồng cô. Lại là những lời nhắc nhở cằn nhằn chuyện con cái, nhà cửa. Liên ngán ngẩm thở dài. Cô chán ghét cuộc sống tẻ nhạt với người chồng công chức lương ba cọc ba đồng và mùi bỉm sữa của đứa con hai tuổi. Cô thèm khát ánh đèn hộp đêm, thèm những lời đường mật của Tuấn – gã nhân tình giàu có, ga lăng luôn đưa cô đi check-in những nơi sang chảnh.
Đêm đó, Liên tay trong tay cùng Tuấn bước ra khỏi quán bar sau một trận say túy lúi. Trên chiếc xe thể thao đắt tiền, Tuấn nhấn ga phóng vun vút trên con đường ngoại ô vắng vẻ. Bất ngờ, một chiếc xe tải lao tới. Tiếng phanh xe rít lên chói tai, kèm theo một tiếng động kinh hoàng.
Khi Liên tỉnh lại, xung quanh cô là mùi cồn bệnh viện và tiếng máy móc kêu tít tít. Toàn thân cô đau nhức, chân phải bị bó bột trắng xóa, khuôn mặt băng bó chằng chịt. Cô yếu ớt nhìn xung quanh tìm bóng dáng Tuấn.
Nữ y tá bước vào, Liên thều thào hỏi: “Người đi cùng tôi đâu rồi ạ?”
Cô y tá thở dài: “Anh ta chỉ bị xây xát nhẹ. Sau khi biết cô bị chấn thương nặng và có nguy cơ để lại sẹo lớn trên mặt, anh ta đã ký giấy nộp viện phí ban đầu rồi bỏ đi luôn từ sáng qua rồi. Điện thoại cũng không liên lạc được.”
Tai Liên như ù đi. Thế giới hào nhoáng, tình yêu đích thực mà cô huyễn hoặc hóa ra chỉ là một bong bóng xà phòng, tan vỡ ngay khi cô gặp nạn. Cô nhìn xuống thân hình tàn phế của mình, lòng tràn ngập sự nhục nhã và hối hận. Cô lấy tư cách gì để gọi cho chồng đây?
Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Kiên bước vào, tay xách chiếc cặp lồng giữ nhiệt. Gương mặt anh phờ phạc, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Thấy Liên tỉnh lại, anh không hề trách móc một lời, vội vàng đặt cặp lồng xuống, đỡ cô ngồi dậy:
“Em tỉnh rồi à? Đau ở đâu không? Bác sĩ bảo ca phẫu thuật chân rất thành công, còn vết thương trên mặt từ từ sẽ lành, không sao đâu em.”
Anh múc từng thìa cháo cá lóc – món cô thích nhất – khẽ thổi cho nguội rồi đưa đến tận miệng cô: “Ăn một chút cho có sức em nhé. Con ở nhà có bà ngoại trông rồi, em cứ yên tâm tĩnh dưỡng.”
Liên nhìn thìa cháo, nhìn ánh mắt ấm áp, bao dung đầy lo lắng của chồng. Cô không dám há miệng ăn, nước mắt từ khóe mi trào ra, thấm đẫm lớp băng gạc trên mặt. Đêm hôm đó, khi Kiên đã mệt lả và ngủ thiếp đi bên cạnh giường bệnh, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của cô, Liên mới dám bật khóc thành tiếng. Tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở xé lòng trong đêm tối. Cô khóc cho sự ngu muội của mình, và khóc vì biết rằng, dù cô có hư hỏng đến đâu, bến neo đậu bình yên nhất của đời cô vẫn luôn ở đây, chưa từng dịch chuyển.