Truyện: Nước mắt người mẹ chồng sau trận chiến


Bà Phương ngồi trên ghế trường kỷ, nét mặt sắc lạnh nhìn Vân đang lúi cúi lau nhà. Bà lên tiếng, giọng đầy mỉa mai:

“Cô lau chùi kiểu gì mà góc nhà vẫn đầy bụi thế kia? Cưới được đứa con dâu tỉnh lẻ như cô, đúng là vô phúc cho cái nhà này. Con trai tôi nó mù mới rước cô về!”

Vân dừng tay, nuốt cay đắng vào trong, khẽ đáp: “Dạ, để con lau lại ạ.”

Ba năm làm dâu là ba năm Vân sống trong “trận chiến” không hồi kết với mẹ chồng. Bà Phương vốn là dân kinh doanh sắc sảo, luôn cho rằng Vân kết hôn với Thành – con trai bà – chỉ vì khối tài sản và cái hộ khẩu thành phố. Bà kiểm soát từng đồng chi tiêu, đay nghiến cô từ cách ăn mặc đến nấu nướng. Vân chọn cách nhẫn nhịn vì cô yêu Thành, và cô tin sự chân thành sẽ cảm hóa được bà.

Thế nhưng, giông bão ập đến mà không ai báo trước. Thành sa vào một vụ làm ăn mờ ám, bị đối tác lừa gạt ôm sạch vốn liếng. Gom góp hết tài sản trong nhà không đủ trả nợ, giang hồ đến tận cửa đe dọa. Giữa cơn hoảng loạn, Thành – người đàn ông vốn được bà Phương chiều chuộng từ bé – đã hèn nhát thu dọn quần áo, trốn biệt tích trong đêm, bỏ lại người mẹ già và người vợ trẻ đối mặt với nợ nần.

READ 👉👉:  Lời hẹn ước 60 năm chưa cưới và tấm lòng son sắt của người vợ không hôn thú

Ngôi nhà bị niêm phong, bà Phương đổ gục ngay trước cửa. Trong lúc bà tuyệt vọng nghĩ đến cái chết, Vân đã nắm lấy đôi bàn tay gầy gộc của bà. Cô thuê một căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô, đón mẹ chồng về chăm sóc.

Suốt nửa năm sau đó, Vân làm việc không quản ngày đêm. Sáng cô dậy từ bốn giờ nấu xôi đi bán, ngày làm kế toán cho một công ty nhỏ, tối lại nhận thêm việc may gia công đến hai giờ sáng. Số tiền kiếm được, cô chia làm hai: một phần lo thuốc men, ăn uống cho mẹ chồng, phần còn lại gom góp gửi trả dần cho các chủ nợ để họ không đến quấy rầy bà Phương.

Một buổi tối mùa đông, bà Phương tỉnh giấc vì tiếng ho khan của Vân. Bà khẽ đẩy cửa phòng ngoài, thấy Vân đang ngồi gục bên máy may, hai mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, bàn tay rướm máu vì bị kim đâm nhưng vẫn cố hoàn thành nốt tấm áo cuối cùng trong đêm.

Bà Phương đứng sững lại. Trận chiến ích kỷ ngày xưa trong lòng bà sụp đổ hoàn toàn. Người con dâu mà bà từng khinh miệt, từng tìm mọi cách đuổi đi, lại là người duy nhất ở lại, lấy thân mình che chở cho bà khi con trai ruột của bà quay lưng bỏ chạy.

Bà bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vân. Khi Vân giật mình quay lại, cô bàng hoàng thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của mẹ chồng. Bà Phương ôm chầm lấy Vân, khóc nấc lên:

READ 👉👉:  Truyện: Đứa con gieo mầm hy vọng

“Mẹ xin lỗi cô… à không, mẹ xin lỗi con, con gái của mẹ! Mẹ già này có mắt như mù. Khổ cho con quá, con ơi!”

Vân sững sờ, rồi cô bật khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc sau bao năm cay đắng cuối cùng cũng rơi xuống, sưởi ấm căn phòng trọ lạnh giá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *