VÔ ĐỊCH NHƯNG CÒN ‘SẠN”: CỨ CHƠI THẾ NÀY, ĐT VIỆT NAM LIỆU SẼ TIẾP TỤC LÀ VUA TẠI FIFA ASEAN CUP?
Đội tuyển Việt Nam đã chính thức bảo vệ thành công ngôi vương tại AFF Cup (FIFA ASEAN Cup) sau chiến thắng nghẹt thở trước đại kình địch Thái Lan, thế nhưng dư vị của khúc khải hoàn lần này lại đan xen không ít nỗi lo. Khắp các khán đài và mạng xã hội, bên cạnh niềm hân hoan tột độ, giới chuyên môn lẫn người hâm mộ trung thành đều đang đau đáu một câu hỏi: “Cứ chơi thế này, chúng ta liệu có giữ nổi ngai vàng ở giải đấu tiếp theo?”. Lời cảnh báo ấy không hề thừa thãi, bởi hành trình bước lên đỉnh vinh quang của thầy trò huấn luyện viên Kim Sang-sik in đậm dấu ấn của những khoảnh khắc nghẹt thở hơn là một sự áp đặt lối chơi mang tính hủy diệt.

Nhìn lại giải đấu, dấu ấn chiến thuật của chiến lược gia người Hàn Quốc Kim Sang-sik rõ ràng là một đồ thị hình sin đầy biến động. Vị thuyền trưởng của chiến binh sao vàng đã thể hiện sự linh hoạt đáng khen ngợi khi dám đặt niềm tin vào các nhân tố mới, nhưng cấu trúc đội hình lại chưa đạt được sự ổn định cần thiết. Việc liên tục thay đổi nhân sự ở tuyến giữa vô tình làm giảm đi tính kết dính, khiến đội tuyển Việt Nam nhiều thời điểm rơi vào trạng thái mất kiểm soát nhịp độ. Sự ứng biến của ông Kim trong các thế trận cân não là có, song người ta vẫn thèm khát một triết lý bóng đá rõ ràng, chủ động và mang tính áp đặt mạnh mẽ hơn từ vị chiến lược gia này.
Sức mạnh của nhà đương kim vô địch năm nay in đậm dấu giày của hai mũi nhọn tấn công rực lửa: Nguyễn Đình Bắc và Nguyễn Xuân Son. Sức trẻ, sự càn lướt cùng sự nhạy bén của cặp song sát này chính là chiếc phao cứu sinh cho hàng công của tuyển Việt Nam trong những thời khắc bế tắc nhất. Cú hích từ sự tỏa sáng của các cá nhân này đã khỏa lấp đi phần nào sự thiếu sáng tạo trong khâu triển khai bóng từ tuyến dưới. Tuy nhiên, việc đội bóng phụ thuộc quá lớn vào khoảnh khắc xuất thần của một vài ngôi sao rõ ràng là một con dao hai lưỡi đầy hiểm họa ở những giải đấu đường trường tiếp theo.
Ở tuyến dưới, người hâm mộ phải gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến “người nhện” Patrik Lê Giang, người đã có một giải đấu để đời. Sự điềm tĩnh, phản xạ xuất thần cùng khả năng ra vào hợp lý của thủ thành này đã không ít lần cứu nguy cho đội nhà khỏi những bàn thua trông thấy, đặc biệt là trong trận chung kết lượt về. Nhưng việc thủ môn phải trở thành nhân vật nổi bật nhất trận đấu lại là minh chứng rõ nét cho thấy hệ thống phòng ngự của chúng ta đang gặp vấn đề nghiêm trọng. Những khoảng trống chết người trước vòng cấm địa và sự bọc lót thiếu ăn ý giữa các trung vệ là những “hạt sạn” quá lớn, cần phải được nhặt sạch ngay lập tức.
Thẳng thắn mà nói, thần may mắn đã mỉm cười rất tươi với đội tuyển Việt Nam trên hành trình bảo vệ ngôi vương lần này. Từ những tình huống dứt điểm hỏng ăn mười mươi của đối phương cho đến chiếc cột dọc, xà ngang cứu thua, tất cả đã tạo nên một kịch bản hoàn hảo cho nhà vô địch. Nhưng trong bóng đá hiện đại, vận may giống như một cơn mưa rào, đến bất chợt và không thể cứu rỗi một tập thể nếu họ thiếu đi sự sắc sảo trong lối chơi. Nếu tiếp tục thi đấu với tâm thế chờ đợi vào sự bất cẩn hay sai lầm của đối thủ, chúng ta sẽ sớm phải trả giá đắt.
Sự thật là ngai vàng Đông Đông Nam Á đang lung lay dữ dội trước sự trỗi dậy mạnh mẽ từ hai thế lực đáng gờm: Thái Lan và Indonesia. Người Thái chắc chắn sẽ trở lại hung hãn hơn sau thất bại tâm phục khẩu phục, trong khi Indonesia với chiến lược nhập tịch ồ ạt đang ngày càng hoàn thiện thứ bóng đá châu Âu đầy thực dụng. Các đối thủ lớn đều đang tiến bộ từng ngày, họ mổ xẻ, nghiên cứu rất kỹ từng chân chạy, từng thói quen di chuyển của các cầu thủ Việt Nam. Giữ được đỉnh cao luôn khó hơn đường leo lên đỉnh, và khoảng cách giữa các thế lực lớn tại khu vực lúc này đã bị thu hẹp đáng kể.
Để tiếp tục xưng vương tại FIFA ASEAN Cup, đội tuyển Việt Nam không còn con đường nào khác ngoài việc tự nâng cấp và làm mới chính mình. Chiến thắng cũ phải được gác lại phía sau để nhường chỗ cho những cuộc cách mạng triệt để về mặt lối chơi, từ khâu đánh chặn từ xa đến việc đa dạng hóa các phương án tiếp cận khung thành. HLV Kim Sang-sik cần một lộ trình dài hơi hơn để mài giũa những viên ngọc thô như Đình Bắc, đồng thời xây dựng một hệ thống phòng ngự kiên cố đúng thương hiệu. Bản lĩnh của một nhà vua đích thực nằm ở chỗ biết nhìn ra khuyết điểm ngay trong ánh hào quang chiến thắng để tiếp tục tiến lên vững vàng.