Truyện: Đứa con gieo mầm hy vọng


Căn nhà ba tầng khang trang của vợ chồng Nam và Linh từ lâu đã không còn tiếng cười, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và những trận cãi vã nảy lửa. Nam mải mê với những chuyến công tác và cô nhân tình trẻ trung ở bên ngoài. Linh biết chuyện, thay vì níu kéo, cô chọn cách trả thù bằng việc lao vào những cuộc mua sắm, tụ tập bạn bè và những buổi hẹn hò giấu diếm. Họ sống chung một nhà nhưng coi nhau như kẻ thù. Ở giữa cuộc chiến đó là bé Mai, đứa con gái 8 tuổi, lầm lũi như một chiếc bóng.

Truyện Ngắn: Người Gieo Hy Vọng - Hội Dòng Mến Thánh Giá Huế

Một đêm mưa tầm tã, Nam và Linh lại lao vào sỉ vả nhau ngay tại phòng khách. Họ ném vào mặt nhau những lời cay độc nhất, thách thức nhau ly hôn. Chẳng ai chú ý đến việc cánh cửa phòng của bé Mai khẽ mở, và một bóng nhỏ kéo theo chiếc balo bước ra ngoài màn mưa.

Đến tận nửa đêm, khi cuộc chiến tạm dừng, Linh đi ngang qua phòng con mới bàng hoàng phát hiện giường trống không. Trên bàn học của Mai, một tờ giấy tập học sinh được chặn dưới con lợn đất. Linh run rẩy mở ra, dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên:

“Bố mẹ ơi, con xin lỗi vì đã sinh ra làm bố mẹ không hạnh phúc. Con thấy bố mẹ cãi nhau suốt ngày vì con, vì tiền. Con đi đây, con trả lại tự do cho bố mẹ. Bố mẹ đừng ghét nhau nữa nhé. Con yêu bố mẹ nhiều lắm.”

READ 👉👉:  Lời hẹn ước 60 năm chưa cưới và tấm lòng son sắt của người vợ không hôn thú

Linh hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã quỵ. Nam lao vào, đọc tờ giấy, mặt thọc mạch không còn giọt máu. Nỗi ân hận, bàng hoàng ập đến như sóng dữ. Họ nhận ra, trong lúc họ mải mê ích kỷ cắn xé nhau, họ đã đẩy đứa con ngây thơ của mình vào đường cùng.

Họ lao ra đường trong đêm mưa bão. Nam lái xe, Linh khóc khản cả giọng, gọi tên con qua cửa kính. Họ tìm khắp các nhà người quen, các quán xá, công viên. Suốt ba tiếng đồng hồ tìm kiếm trong tuyệt vọng, Nam chợt nhớ đến một nơi. Anh lập tức quay xe hướng về phía công viên trung tâm – nơi ba năm trước, gia đình họ từng đi dã ngoại vui vẻ bên nhau.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo của công viên, bên cạnh chiếc ghế đá ướt sũng, có một bóng nhỏ đang ngồi co rúm người vì lạnh. Bé Mai ôm chặt chiếc balo vào lòng, người run bần bật, đôi mắt nhắm nghiền vì sốt. Bên trong chiếc balo mở hờ, bức ảnh cả gia đình ba người cười rạng rỡ ở bãi biển năm nào được bọc cẩn thận trong một túi nilon để không bị ướt.

Nam và Linh lao đến, ôm chặt lấy con gái vào lòng. Linh khóc nức nở, áp khuôn mặt đẫm nước mưa vào má con: “Mai ơi, mẹ xin lỗi, mẹ sai rồi con ơi!”

Nam quỳ xuống bên cạnh, lấy chiếc áo khoác dày của mình bọc lấy hai mẹ con, những giọt nước mắt hiếm hoi của người đàn ông thành đạt rơi xuống tóc con gái.

READ 👉👉:  Con dâu tôi giấu cháu trai tôi suốt hai tháng – rồi khi tôi nhìn thấy đứa bé, tôi chết lặng.

Nhìn đứa con đang mê sảng nhưng tay vẫn ôm chặt bức ảnh gia đình, Nam nhìn Linh, ánh mắt không còn sự thù hận mà là sự hối cải muộn màng. Đứa trẻ bằng tình yêu ngây thơ của nó, đã gieo lại một mầm sống hy vọng vào mảnh đất gia đình tưởng chừng đã chết khô. Họ biết, con đường phía trước sẽ rất dài, nhưng từ ngày mai, họ sẽ học lại cách làm cha, làm mẹ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *