Con dâu tôi chế nhạo tôi trong bữa tối — rồi sau đó van xin tôi đừng đuổi cô ấy ra khỏi nhà.


Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Tiếng bát đũa lạch cạch vừa rồi còn rộn ràng bỗng chốc tắt ngấm.

Chồng tôi m//ất chưa đầy ba tháng, chị dâu cả đã giục tôi dọn phòng đuổi  tôi khỏi căn nhà do chính tôi mua và đứng tên trên sổ đ/ỏ...tôi đã lên

Cái My – con dâu tôi – sững sờ. Miếng thức ăn trong bát nó rơi xuống, đôi mắt mở to thảng thốt nhìn tôi, rồi lại nhìn sang chồng nó. Thằng Tuấn, con trai tôi, mặt mũi xám ngoét. Nó lắp bắp: “Mẹ… mẹ nói thế là sao ạ? Tiền nhà… không phải là do công ty con hỗ trợ sao?”.

Tôi nhìn thẳng vào mắt con dâu, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng cay đắng. Hóa ra bấy lâu nay, thằng Tuấn vì lòng tự trọng của một người đàn ông, hoặc vì muốn đẹp mặt vợ, đã giấu nhẹm chuyện tôi là người đứng sau chi trả mọi sinh hoạt phí, từ tiền thuê căn hộ chung cư cao cấp này đến tiền học phí trường quốc tế của hai đứa nhỏ. Mỗi tháng, tôi âm thầm chuyển khoản vào tài khoản chung của hai đứa dưới danh nghĩa “tiền thưởng từ quỹ phúc lợi” mà tôi nhờ một người bạn làm giám đốc chuyển giúp.

My lắp bắp, mặt chuyển từ đỏ sang tái mét: “Mẹ… con không có ý nói mẹ. Con chỉ đang nói… nói mấy người ngoài xã hội thôi”.

“Lớn tuổi rồi, tai mẹ chưa lãng,” tôi điềm nhiên đứng dậy, chỉnh lại vạt áo. “Mẹ biết từ ngày bố các con mất, mẹ về đây sống, con luôn khó chịu vì nghĩ mẹ là gánh nặng. Con cằn nhằn mỗi khi mẹ bật điều hòa, con nhăn mặt khi mẹ mua thêm đồ ăn thức uống. Con nghĩ mẹ ăn bám vào đồng lương trưởng phòng của chồng con, đúng không?”.

My cúi gằm mặt, bàn tay siết chặt chéo áo. Sự kiêu hãnh của một cô con dâu thành phố, có học thức bỗng chốc vỡ vụn trước sự thật trần trụi.

READ 👉👉:  Căn hộ của tôi bị cháy rụi – nhưng chiếc chìa khóa tìm thấy trong đống tro tàn đã hé lộ sự thật về chính gia đình tôi

Nhưng đó mới chỉ là sự bắt đầu.

Tôi bước về phòng, mở ngăn kéo tủ trang điểm, nơi đặt một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Bên trong không có vàng vòng, trang sức, mà chỉ có một xấp giấy tờ đã ngả màu. Tôi rút ra một bản hợp đồng, hít một hơi thật sâu rồi quay lại phòng ăn.

Tôi đặt tờ giấy xuống giữa bàn, ngay trước mặt hai đứa.

“Hai con nhìn kỹ đi,” tôi nói, giọng run lên nhưng đầy uy lực.

Tuấn run rẩy cầm tờ giấy lên, đọc dòng chữ lớn trên đầu, mắt nó trợn trừng: “Hợp đồng… chuyển nhượng quyền sở hữu toàn bộ khu đất và chuỗi cửa hàng tiện lợi quận 1?”.

My nghe thấy thế, lập tức giật phắt lấy tờ giấy từ tay chồng. Mặt nó không còn một giọt máu. Bản hợp đồng ghi rõ tên tôi là chủ sở hữu hợp pháp của khu đất vàng trị giá hàng chục tỷ đồng – nơi mà công ty của bố mẹ đẻ My đang thuê để làm trụ sở và xưởng sản xuất suốt 5 năm qua.

Chưa dừng lại ở đó, điều khoản phụ lục đính kèm ghi rõ: Nếu bên sở hữu (là tôi) chấm dứt hợp đồng trước thời hạn do vi phạm điều khoản cá nhân, bên thuê sẽ phải bồi thường gấp ba lần, hoặc lập tức di dời trong vòng 30 ngày.

“Bố mẹ con luôn tự hào vì gia đình có cơ ngơi bề thế, và con tự cho mình cái quyền khinh miệt một bà già dưới quê lên như mẹ,” tôi nhìn thẳng vào My, ánh mắt không còn sự nhân từ thường ngày. “Con có biết vì sao 5 năm qua, công ty của bố mẹ con luôn được gia hạn hợp đồng với mức giá rẻ hơn một nửa so với thị trường không? Vì Tuấn đã quỳ xuống xin mẹ giúp đỡ nhạc mẫu khi họ đứng trước nguy cơ phá sản”.

READ 👉👉:  Chị gái tôi để lại ba đứa con cho tôi trông nom – 12 năm sau, chị ấy kiện tôi, cho rằng tôi đã cướp mất gia đình của chị ấy.

My bàng hoàng nhìn sang chồng. Tuấn chỉ biết gục đầu xuống bàn, hai bờ vai run lên bần bật. Nó không dám nhìn vợ, cũng không dám nhìn tôi. Sự thật được phơi bày như một cái tát chí mạng vào lòng tự tôn ảo tưởng của con dâu tôi.

“Mẹ đã định, tháng sau khi thằng Bin tròn 5 tuổi, mẹ sẽ sang tên chuỗi cửa hàng này cho vợ chồng con để các con tự chủ kinh tế,” tôi nghẹn ngào, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống. “Mẹ chấp nhận ăn cơm thừa, chấp nhận nghe những lời nói mát mẻ của con, chỉ vì mẹ thương cháu, thương con trai mẹ. Nhưng lòng tốt của mẹ đã nuôi dưỡng sự kiêu ngạo và nhẫn tâm trong con”.

Tôi cầm lấy bản hợp đồng, kẹp lại vào bìa hồ sơ.

“Ngày mai, luật sư của mẹ sẽ gửi thông báo thu hồi mặt bằng cho bố mẹ con. Tiền nhà tháng sau, tự các con lo liệu. Mẹ sẽ dọn về quê ngay trong đêm nay.”

My bật khóc nức nở, lao đến quỳ sụp dưới chân tôi, níu lấy gấu quần: “Mẹ ơi, con sai rồi! Con vạ miệng, con nông nổi… Xin mẹ nghĩ đến các cháu, xin mẹ đừng làm vậy, gia đình bố mẹ con sẽ đường cùng mất mẹ ơi!”. Tuấn cũng lao đến, nắm lấy tay tôi khóc nghẹn: “Mẹ ơi, con xin mẹ…”.

Tôi gạt tay hai đứa ra, quay lưng bước đi không một chút do dự. Đã đến lúc những kẻ quen sống dựa vào lòng tốt của người khác nhưng lại thích lên mặt dạy đời phải học một bài học đắt giá về sự tôn trọng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *